Mùa Thường Niên
Tuần XX Thứ 7
và Thánh Maximilian Kolbe ngày 14/8
Bài Ðọc I: (Năm I) Gs 24, 14-29
"Hôm nay các ngươi hãy tuỳ ý
chọn phải tôn thờ ai hơn".
Trích sách ông Giosuê.
Trong những ngày ấy, Giosuê nói
với dân chúng rằng: "Giờ đây, các ngươi hãy kính sợ Chúa và tôn
thờ Người với tâm hồn thiện hảo và chân thành. Hãy loại bỏ những
thần cha ông các ngươi đã tôn thờ trong xứ Mêsôpôtamia và ở
Ai-cập, mà tôn thờ Chúa. Còn nếu các ngươi không muốn tôn thờ
Thiên Chúa, thì cho các ngươi lựa chọn: hôm nay, các ngươi hãy
tùy ý chọn phải tôn thờ ai hơn: hoặc là các thần cha ông các
ngươi đã tôn thờ ở Mêsôpôtamia, hoặc các thần của người xứ
Amôrê, nơi các ngươi đang ở. Phần tôi và gia đình tôi, chúng tôi
sẽ tôn thờ Chúa".
Dân trả lời rằng: "Không thể có
chuyện chúng tôi bỏ Chúa mà tôn thờ những thần ngoại. Chúa là
Thiên Chúa chúng tôi, chính Người đã dẫn chúng tôi và cha ông
chúng tôi ra khỏi Ai-cập, khỏi nhà nô lệ. Người đã làm những
việc kỳ diệu cả thể trước mắt chúng tôi và đã gìn giữ chúng tôi
suốt con đường chúng tôi đã đi, giữa tất cả mọi dân chúng tôi đã
đi qua. Chúa đã trục xuất tất cả những dân đó cũng như người
Amôrê trên phần đất chúng tôi đã tiến vào. Vậy chúng tôi sẽ tôn
thờ Chúa, vì chính Người là Thiên Chúa chúng tôi".
Bấy giờ Giosuê nói với dân chúng
rằng: "Các ngươi không thể tôn thờ Chúa được, vì Người là Thiên
Chúa chí thánh, Thiên Chúa ghen tương, sẽ không tha thứ những
tội ác và lỗi lầm của các ngươi. Nếu các ngươi bỏ Chúa mà tôn
thờ các thần ngoại, Người sẽ trở lại giáng hoạ trên các ngươi và
tiêu diệt các ngươi, sau khi đã thi ân cho các ngươi".
Dân chúng thưa với Giosuê rằng:
"Không phải như ông nói đâu, nhưng chúng tôi sẽ tôn thờ Chúa".
Giosuê liền bảo dân chúng rằng: "Vậy các ngươi hãy tự làm chứng
rằng: chính các ngươi đã chọn Chúa để tôn thờ Người". Họ đáp:
"Chúng tôi xin làm chứng". Ông nói: "Vậy thì hãy loại bỏ những
thần ngoại ra khỏi các ngươi và hướng lòng về Chúa là Thiên Chúa
Israel". Dân chúng thưa với Giosuê rằng: "Chúng tôi sẽ tôn thờ
Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, và sẽ tuân phục các mệnh lệnh của
Người".
Hôm ấy, Giosuê lập giao ước, ấn
định quy chế và luật lệ cho dân ở Sikem. Giosuê ghi chép các lời
đó vào sách Luật của Chúa, rồi lấy một tảng đá thật lớn và dựng
lên dưới cây sồi ở trong nơi thánh của Chúa, và nói với toàn dân
rằng: "Ðây, tảng đá này sẽ làm chứng cho các ngươi, vì nó đã
nghe mọi lời Chúa phán với các ngươi, kẻo sau này các ngươi chối
bỏ và lừa dối Chúa là Thiên Chúa các ngươi". Sau đó, Giosuê giải
tán dân chúng và ai nấy trở về với phần đất của mình. Sau những
sự việc đó, Giosuê, con ông Nun, tôi tớ Chúa, qua đời, hưởng thọ
một trăm mười tuổi.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 15, 1-2a
và 5. 7-8. 11
Ðáp: Lạy Chúa, Chúa là phần gia nghiệp của con (x. c.
5a).
Xướng: 1) Xin bảo toàn con, lạy
Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa. Con thưa cùng Chúa: Ngài là
Chúa tể con! Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con; chính
Ngài nắm giữ vận mạng của con. - Ðáp.
2) Con chúc tụng Chúa vì đã ban
cho con lời khuyên bảo. Ðó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc
đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự
bên hữu con, con sẽ không nao núng. - Ðáp.
3) Chúa sẽ chỉ cho con biết
đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự
khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn đời. - Ðáp.
Alleluia: Tv 118,
18
Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa,
xin mở rộng tầm con mắt con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa
và để con hết lòng vâng theo luật đó. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 19,
13-15
"Ðừng ngăn cấm các trẻ nhỏ đến
với Ta, vì Nước Trời là của những người giống như chúng".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, người ta đem những trẻ
nhỏ đến cho Chúa Giêsu để Người đặt tay và cầu nguyện cho chúng.
Các môn đệ liền quở trách chúng, nhưng chúa Giêsu bảo: "Hãy để
các trẻ nhỏ đến với Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là
của những người giống như chúng". Sau khi Người đặt tay trên
chúng, thì Người đi khỏi nơi đó.
Ðó là lời Chúa.

Cảm Nghiệm Suy
Niệm
Trẻ nhỏ - Linh
đạo hôn nhân và trách nhiệm giáo dục
Bài Phúc Âm được Giáo Hội
chọn đọc cho ngày hôm nay, Thứ Bảy Tuần XIX Thường Niên, vẫn
tiếp tục bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu từ các ngày trước trong
tuần.
Nếu bài Phúc Âm cho Thứ Ba tuần
này "trẻ nhỏ" được Chúa Giêsu đặt giữa các môn đệ để làm mô phạm
linh đạo theo Chúa cho các vị, thì bài Phúc Âm hôm nay, ngay sau
bài Phúc Âm hôm qua là bài về vấn đề ly dị trong đời sống hôn
nhân gia đình giữa vợ chồng với nhau, dường như cũng có một ý
nghĩa sâu xa nào đó, như thể hôn nhân gia đình bao gồm cả con
cái và liên quan đến cả con cái nữa chứ không phải chỉ có chuyện
vợ chồng với nhau mà thôi, và "trẻ nhỏ" cũng là mô phạm linh đạo
cho cả ơn gọi sống đời hôn nhân gia đình bao gồm cả trách nhiệm
giáo dục nữa vậy.
"Bấy giờ người ta đem các trẻ
nhỏ đến với Người, để Người đặt tay cầu nguyện cho chúng. Nhưng
môn đồ quát rầy chúng. Song Chúa Giêsu nói: 'Hãy để mặc các trẻ,
và đừng ngăn cản chúng đến với Ta, vì Nước Trời thuộc về những
người như thế'. Rồi Người đặt tay trên đầu chúng trước khi Người
rời khỏi nơi đó".
Bài Phúc Âm tuy ngắn, chỉ vỏn
vẹn có 3 câu 13-15 ở đoạn 19 của Thánh ký Mathêu nhưng rất sâu
xa về ý nghĩa. Chúng ta hãy lưu ý đến từng chi tiết của bài
Phúc Âm sẽ thấy:
"Bấy giờ người ta đem các trẻ
nhỏ đến với Người, để Người đặt tay cầu nguyện cho chúng".
Chúng ta không
biết trẻ nhỏ được người ta mang đến cho Chúa Giêsu ở đây bao
nhiêu tuổi. Có thể là còn đang được bế trên tay, tức khoảng độ
trên dưới 1 tuổi, hay đã có thể tự mình bước đi, khoảng độ 3-4
tuổi, nhưng được dìu đến với Chúa.
Dầu sao cũng cho thấy sự kiện
rất thực tế đó là trẻ nhỏ cần phải được dẫn đến với Chúa Giêsu
chứ tự chúng không thể nào đến với Người, bởi có thể là về thể
lý chưa biết đi. Nhất là vì các em chẳng hề biết Người là ai, và
thường trẻ con lại hay sợ người lạ mặt nữa. Ở đây chúng ta thấy
gợi lên vấn đề giáo dục con cái trong gia đình đó là trước hết
và trên hết hãy dạy cho các con về Thiên Chúa, hãy dẫn chúng đến
với Đấng đã dựng nên chúng qua cha mẹ chúng.
Trong bài Phúc Âm này, chúng ta
thấy mục đích của những người mang trẻ em, có thể là con cái của
họ, không biết là bao nhiêu em, đến với Chúa Giêsu với mục đích
là "để Người đặt tay cầu nguyện cho chúng". Những người
này, thường là cha mẹ của các em, quả thực đã hiểu Chúa Giêsu
hơn ai hết, nên mới mang con cái của mình đến với Người, không
phải để Người dạy dỗ chúng, vì chúng chưa hiểu được những gì
Người nói, cho bằng để cho chúng được gần Người và để
chúng được Người chúc lành cho, thế là đủ. Và chính họ cũng được
diễm phúc lây, như trường hợp con cái của thành phần Kitô hữu
Công giáo ở Quảng Trường Thánh Phêrô thường được Đức Thánh Cha
Phanxicô ẵm bế và ôm hôn vậy.
"Nhưng môn đồ quát rầy chúng".
Thế nhưng, không
ngờ, thành phần được gần Chúa Giêsu nhất là các môn đệ của
Người lại không hiểu Người bằng thành phần đem con trẻ đến cùng
Người trong bài Phúc Âm hôm nay. Bởi đó, các vị thay vì tỏ ra
vui mừng hớn hở giúp cho các em đến với Chúa Giêsu Thày mình một
cách dễ dàng hơn thì lại ra tay ngăn cản và xua đuổi chúng đi
bằng thái độ "quát rầy chúng".
Các vị có lẽ không ghét bỏ trẻ
em đâu. Các em có tội tình gì đâu mà ghét bỏ chúng. Thế nhưng có
thể các vị nghĩ rằng Thày của các vị là Đấng cao trọng, không
giao tiếp với trẻ con, hay trẻ con không đáng được giao tiếp với
Người, vì trẻ con biết gì mà đến với người, trái lại còn làm mất
giờ quí báu của Người, chỉ làm phiền Người hơn là làm vui lòng
Người. Thái độ của các môn đệ trong trường hợp này quả là còn
nặng tính cách quan liêu lắm vậy.
Tuy nhiên, hành động của các
vị đã cho thấy là các vị đã hoàn toàn quên rằng Chúa Giêsu Thày
của các vị mới trước đó ít lâu đã đặt một em bé ở giữa các vị để
chẳng những khuyên các vị là hãy "hoán cải và trở nên như trẻ
nhỏ", mà nhất là còn khẳng định với các vị rằng: "Ai tiếp
nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thày là tiếp nhận
Thày... Đừng bao giờ khinh thường một trong những trẻ nhỏ này"
(Mathêu 18:5,10). Đó là lý do Chúa Giêsu đã phải lên tiếng nói
với các vị như sau:
"Hãy để mặc các trẻ, và đừng
ngăn cản chúng đến với Ta, vì Nước Trời thuộc về những người như
thế".
Ở đây, trong câu nói này, Chúa Giêsu đã lập lại những gì
Người đã khẳng định với các môn đệ ở lần trước rằng "trừ phi
các con hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ các con mới được vào
Nước Trời" (Mathêu 18:3).
Trong lần này, Người còn nhấn
mạnh hơn nữa, ở chỗ, nếu Nước Trời là chính bản thân Người, mà "Nước
Trời thuộc về những người như thế", tức thuộc về thành phần
sống như trẻ nhỏ, thì Người thuộc về những người sống cuộc đời
thơ ấu thiêng liêng vậy.
Đó là lý do chỉ có tâm hồn
nào sống bé nhỏ mới đến được với Chúa Kitô, mới nhận biết Chúa
Kitô, mới tin tưởng vào Người, mới để Người nâng niu yêu
thương ấp ủ, nhờ đó mới được hiệp nhất nên một với Chúa Kitô,
mới là thành phần cao trọng nhất trên Nước Trời (xem Mathêu
18:4).
"Rồi Người đặt tay
trên đầu chúng trước khi Người rời khỏi nơi đó".
Cử chỉ Chúa
Giêsu đặt tay trên đầu các em không phải chỉ đáp ứng lòng
mong ước của thành phần người lớn mang các em đến với Người, mà
chính các em xứng đáng lãnh nhận phép lành đầy ân sủng của
Người.
Nếu việc đặt tay
vẫn bao gồm việc thông ban Thánh Linh thì việc Chúa Giêsu đặt
tay trên đầu các em bé ở đây còn có ý nghĩa là Người xác
nhận tâm hồn ngây thơ vô tội của các em xứng đáng là nơi Thánh
Linh ngự trị.
Việc đặt tay của
Chúa Kitô trên đầu các em "trước khi Người rời khỏi nơi đó" còn có nghĩa là Người luôn ở cùng các em, vì Người
thuộc về các em, như "Nước Trời thuộc về những người như thế", nhờ
Thánh Linh được Người thông ban cho các em qua việc đặt tay của
Người trên đầu của các em.
Tác động Chúa Kitô đặt tay lên
đầu các trẻ nhỏ và cầu nguyện cho chúng trong bài Phúc Âm hôm
nay chứng tỏ Thiên Chúa yêu thích những tâm hồn nào đơn sơ trong
trắng và tin tưởng vào Ngài. Bài Đọc 1 hôm nay, dân Chúa, sau
khi được vào Đất Hứa, và thấy được tất cả những gì Vị Thiên Chúa
của tổ phụ họ đã làm cho họ, bất chấp mọi ngỗ nghịch, bất trung
và phản loạn của họ, đã cương quyết tôn nhận Ngài là Vị Thiên
Chúa chân thật duy nhất của họ, điều Thiên Chúa hằng mong đợi ở
nơi họ và cũng chính là mục đích Ngài tỏ mình ra cho họ:
"Trong những ngày ấy, Giosuê nói
với dân chúng rằng: 'Giờ đây, các ngươi hãy kính sợ Chúa và tôn
thờ Người với tâm hồn thiện hảo và chân thành. Hãy loại bỏ những
thần cha ông các ngươi đã tôn thờ trong xứ Mêsôpôtamia và ở
Ai-cập, mà tôn thờ Chúa..... Dân trả lời rằng: 'Không thể có
chuyện chúng tôi bỏ Chúa mà tôn thờ những thần ngoại. Chúa là
Thiên Chúa chúng tôi, chính Người đã dẫn chúng tôi và cha ông
chúng tôi ra khỏi Ai-cập, khỏi nhà nô lệ. Người đã làm những
việc kỳ diệu cả thể trước mắt chúng tôi và đã gìn giữ chúng tôi
suốt con đường chúng tôi đã đi, giữa tất cả mọi dân chúng tôi đã
đi qua. Chúa đã trục xuất tất cả những dân đó cũng như người
Amôrê trên phần đất chúng tôi đã tiến vào. Vậy chúng tôi sẽ tôn
thờ Chúa, vì chính Người là Thiên Chúa chúng tôi...Chúng tôi sẽ
tôn thờ Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, và sẽ tuân phục các mệnh
lệnh của Người'".
Đối với một trẻ nhỏ thì cha mẹ
của chúng cùng với tất cả những gì cha mẹ chúng làm cho nó đều
trở thành gia nghiệp của chúng thế nào thì dân Chúa, qua Thánh
Vịnh 15 ở bài Đáp Ca hôm nay, cũng có một tâm tình như vậy đối
với Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất của họ, như sau:
1) Xin bảo
toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa. Con thưa cùng
Chúa: Ngài là Chúa tể con! Chúa là phần gia nghiệp và phần chén
của con; chính Ngài nắm giữ vận mạng của con.
2) Con chúc
tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo. Ðó là điều lòng con
tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước
mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng.
3) Chúa sẽ
chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở
trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn
đời.
Đaminh Maria
Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin
nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
Thu.7.XIXTN.mp3
ThanhMaximilianKolbe-nganchochungcongdong.mp3
ThanhMaximilianKolbe.mp3
